Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông.Không ai bỏ tù hoặc bắn tôi mà sợ.Cho đến năm 12 tuổi, mỗi năm tôi không có cắc rưỡi để tiêu riêng.Về điều ấy tôi cũng không biết gì hơn bạn.Họ không mệt vì họ thích công việc ấy.Họ cũng khuyên anh ta nên lập di chúc đi thì vừa.Nếu không, tức là đưa cổ cho người ta cứa đấy.Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.Những nhà mô phạm cổ đều lắc đầu.Tại sao Trời già độc địa bắt đứa cháu của tôi đi? Tại sao một thanh niên dễ thương như vậy - có cả một tương lai xán lạn trước mắt - mà lại phải chết? Tôi không tin có thể thế được.