Vứt béng cái chuyện này đi.Người bảo đời là một bát sơri.Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình.Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.Có bon chen bẩn, ác.Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
