Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.Đúng mà cũng không đúng.Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.Coi như không có chuyện gì xảy ra.Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.