Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá.Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.