Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.Nhà văn ngồi lại một mình.Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả.Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.