Má tôi và nhà tôi qua đời, các con tôi đi ở riêng, để lại trong đời tôi một lỗ trống mà tôi đã lấp được nhờ công việc ấy".Trách chi hết thảy chúng ta dù sang hèn, giàu nghèo, đều phải phàn nàn rằng chính những kẻ điên mới là hạng người sung sướng trên đời!Tôi bài bạc, ca hát, làm quen với bạn mới, thức tới nửa đêm.Đừng trì hoãn, đừng xao nhãng, vì chúng ta sẽ không bao giờ trở lại con đường chúng ta đã trải qua".Khoá chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín của ngày hôm nay.Có nhiều người cố nắm tay tôi để chia buồn.Đó, tôi chỉ làm được có vậy thôi".Tôi hỏi bà Kettering trong mấy năm ấy bà có lo buồn không.Người này thụt két lấy tiền đầu cơ.Tại đó tôi sống dễ dàng với vài Mỹ kim mỗi tháng, vì sau chiến tranh thứ nhất, ở đây có sự làm phát giấy bạc.