Những chiếc ghế đôi nhìn ra biển, với từng đợt sóng rì rào dưới chân, mùi biển, gió biển không đâu có thể cảm nhận được rõ ràng cái “chất biển” đầy lãng mạn bằng nơi đây.Lại cái trò đó! Năm ngoái cũng chính cái trò này mà cả lớp đã bị Hậu cho “leo cây”.Cuộc sống đừng bao giờ để mình phải hối tiếc điều gì.- Thế à, được rồi, nếu cháu muốn thì ta sẽ đưa cháu đi – Ông Gió trả lời."Uh, con có thắc mắc gì thế, con nói đi?" - tôi nhạc nhiên đáp lại.“Tự tin là đôi chân, thận trọng là đôi dép.Ghét sự lãng mạn nhưng lại luôn tìm kiếm nguồn cảm hứng từ nó.- Dạ! Đúng là con đang buồn ạ.Chợt phía sau có một bóng người bước đến.^_^ Khởi điểm không quan trọng bằng đích