Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.Nhưng mà chắc là ra được thôi.Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.