Quả thực là hôm nay cả nhà lo.Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi.Bác vòng sang phía trái tôi.
