Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.Cô không dám nhìn vào ai.Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.
