Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.Sức khỏe phải tự mình giữ.Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn.Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn.Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.