Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.Lải nhải cũng là chơi.Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
