Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Có phải tôi nói đâu.Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.Bạn có hai giọng chính.Bác tôi bảo: Chào chú đi con.Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.Ta không thích nổi cáu.Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
