Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.Không trình bầy nữa.Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.Mình rất sợ phí thơ.Nói chung là tốn thời giờ.Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
