Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.Mà không xuyên sang tai bên kia.Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.Cái giấc mơ của mình không mất.Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.Cuốn sách thì vớ vẩn.
