Ông hãy trả lời có hay không.Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.Và tha thứ cho những cái không hay của nàng.Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.Nhưng nàng vẫn lắng nghe.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Hắn biết vì hắn đã từng.Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.
