(Gởi ngay cho ông! Cả gan thiệt! Cũng không thèm thêm câu: nếu không làm phiền ông nữa!)Và người đó là ai? Chính là ông Ken R.Vì ông chủ xí nghiệp đó là hạng người lạ lùng, lúc nào cũng hầm hầm, nói năng thì cục cằn thô lỗ.Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được.Viên thu thuế thì lạnh lùng, ngạo nghễ và cố chấp.Chị ta nói: "Tôi sắp được sang trọng" và cám ơn tôi."Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết.Tôi sẽ để ông đi và tự nhận rằng tôi đã xét lầm ông.Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc.Rất hiếm những người ra ngoài lệ đó.
